- Qua hồi tưởng của chủ thể trữ tình, cảnh và người Việt Bắc hiện lên thật đẹp. Nhưng có lẽ đẹp nhất trong nỗi nhớ về Việt Bắc là sự hoà quyện thắm thiết giữa cảnh và người, là ấn tượng không thể phai mờ về người Việt Bắc cần cù trong lao động, thuỷ chung tình nghĩa trong đoạn thơ trên.

- Thiên nhiên Việt Bắc hiện lên với những vẻ đẹp đa dạng, phong phú sinh động, thay đổi theo từng mùa.

- Gắn bó với khung cảnh ấy là con người bình dị: người đi làm nương rẫy, người đan nón, người hái măng…..Bằng những việc làm nhỏ bé của mình, họ đã góp phần tạo nên sức mạnh của cuộc kháng chiến.

- Âm hưởng trữ tình tạo nên khúc ca ngọt ngào đằm thắm của tình đồng chí, đồng bào, tình yêu thiên nhiên, yêu đất nước….