Đề bài:

Phân tích vẻ đẹp nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân.

Gợi ý làm bài:

Mở bài:

Giới thiệu được vấn đề cần nghị luận, tác giả, tác phẩm, nhân vật.

Thân bài:

- Huấn Cao mang một vẻ đẹp lãng mạn, một vẻ đẹp được lí tưởng hóa. Ông hiện lên một cách rực rỡ, chói sáng bằng những tương phản gay gắt.

- Vẻ đẹp của Huấn Cao thể hiện ở ba phẩm chất:

+ Huấn Cao là một con người tài hoa siêu việt, đầy uy lực. Ông có tài viết chữ, chữ ông “đẹp lắm, vuông lắm”. Nó nức tiếng khắp vùng tỉnh Sơn. Nó khiến quản ngục say mê, khao khát, ngày đêm mong mỏi có được chữ của ông để treo trong nhà.

+ Huấn Cao còn là người có khí phách hiên ngang, bất khuất. Không bao giờ khuất phục trước cường quyền, bạo ngược…

+ Huấn Cao còn là một người có thiên lương trong sáng và cao đẹp. Nó thể hiện ở thái độ tôn trọng trước một nhân cách đẹp (viên quản ngục), trước một người có cái sở nguyện trong sáng. Ông sẵn sàng cho chữ, sẵn sàng chia sẻ những lời chân thành nhất với quản ngục trước khi vào kinh chịu án chém. Đó là sự ứng xử đáng trọng của một nhân cách cao cả.

- Qua nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuân muốn bày tỏ quan niệm nghệ thuật của mình về cái Đẹp: cái Tài phải gắn liền với cái Tâm, cái Đẹp phải gắn liền cái Thiện. Đó là một quan điểm thẩm mĩ tiến bộ của nhà văn.

Kết bài:

Khái quát nội dung bài, nhấn mạnh nghệ thuật của tác giả, bài học.