I. Tìm hiểu chung:

- Hoàn cảnh sáng tác

II. Đọc – hiểu:

1. Đọc: Châm biếm, bông đùa, mỉa mai

2. Nội dung và nghệ thuật:

a. Nội dung:

- Bản chất bù nhìn của Khải Định: với người Pháp, Khải Định chỉ là thứ đồ chơi hiếm hoi qua việc miêu tả chân dung Khải Định:

+ Mặt mũi: Vô duyên

+ Trang phục: lố lăng

+ Điệu bộ cử chỉ: Lấm lét, lúng túng

+ Hành động: Lén lút vi hành

=> Không trực tiếp xuất hiện, chân dung Khải Định hiện lên một cách đầy đủ trong mọi trường hợp: một thằng hề mua vui, một con rối, một công cụ rẻ tiền dưới sự điều khiển của thực dân Pháp.

=> Sự đánh giá khách quan nhất của người dân Pháp. Hắn dần dần bị hạ thấp: Từ một ông vua – thằng hề – một con rối – và cuối cùng là một đứa con nít.

- Thái độ thù địch của chính phủ Pháp đối với người Việt Nam.

Chính phủ Pháp nhìn bất cứ người An Nam nào cũng đề cho là một vị hoàng đế. Thậm chí chính phủ còn cho người theo dõi “bám sát đế giày tôi”

b. Đặc sắc nghệ thuật:

- Tạo tình huống đặc sắc.

- Cách kể chuyện hóm hỉnh, kết hợp giữa kể, tả, viết thư.

3. Ý nghĩa văn bản:

Vi hành là truyện ngắn tiêu biểu cho bút pháp văn xuôi hiện đại của Nguyễn Ái Quốc, thể hiện tài châm biếm sâu sắc của tác giả về hoàng đế An Nam và triều đình nhà Nguyễn. Qua đó, thể hiện thá độ cảu người dân và chính phủ “bảo hộ” đối với Việt Nam và vị hoàng đế này.